Anh Hoàng Ngọc Tú hỏi: Anh Cường làm cho một nhà hàng 5 sao, vào một ngày lúc anh đang dọn bàn thìphát hiện trên bàn của một vị khách vừa đi về có để quên một chiếc đồng hồ có giá trị lớn và một ví tiền trong đó có hơn 5 triệu tiền mặt, một thẻ ngân hàng và một số giấy tờ tùy thân. Anh Cường đã không báo lại với cấp trên rồi đem phần tài sản đó bỏ túi riêng. Sau khi tan làm, anh lập tức đi cầm cố chiếc đồng hồ và nhận lại số tiền cầm được là 20 triệu đồng, sau đó đem về nhà và tiêu hao số tiền đó cho mục đích cá nhân. Tuy nhiên anh giữ lại số tiền trong ví và đầy đủ giấy tờ tùy thân của vị khách. Ngày hôm sau, vị khách đã bỏ quên ví và đồng hồ đã có quay lại nhà hàng để hỏi về phần tài sản đó, Anh Cường đã lấy ví tiền ra và trả lại cho vị khách và bảo rằng chỉ thấy có ví tiền và không hề có cái đồng hồ nào cả. Thấy vị khách một mực khẳng định là có nhớ rằng sau khi ông chuẩn bị rời đi thì chỉ có anh nhân viên đó lại dọn bàn nên cấp trên đã kiểm tra lại camera và phát hiện anh Cường đúng là có cầm cả đồng hồ. Vị khách yêu cầu anh Cường trả lại toàn bộ tài sản nhưng anh Cường không chịu. Hành vi của anh Cường sẽ bị xử lý ntn theo quy định của pháp luật, thưa luật sư?
- by Luật Bạch Đằng Giang
- 3 năm ago
- 0 comments
Dựa vào thông tin bạn cung cấp thì thông qua việc kiểm tra camera, chủ nhân chiếc ví xác định được anh Cường là người đã trực tiếp cầm giữ chiếc ví bị mất và có hành vi lấy vật trong ví ra.
Căn cứ theo quy định tại Điều 230 Bộ luật Dân sự 2015 thì khi phát hiện tài sản do người khác đánh rơi, bỏ quên mà biết được địa chỉ của người đánh rơi hoặc bỏ quên thì người phát hiện ra tài sản đánh phải thông báo hoặc trả lại tài sản cho người đó. Trong trường hợp người nhặt được không biết địa chỉ của chủ tài sản phải thông báo hoặc giao nộp cho Ủy ban nhân dân cấp xã hoặc công an cấp xã nơi gần nhất để thông báo công khai cho chủ sở hữu biết mà nhận lại.
Cụ thể, trong trường hợp này, Anh Cường đã nhặt và phát hiện được chiếc đồng hồ và chiếc ví bị đánh rơi, bỏ quên tại nhà hàng. Mặc dù không biết rõ về chủ nhân của những tài sản bị đánh rơi thì thông qua giấy tờ tùy thân có trong ví tiền, anh Cường vẫn có thể xác nhận được ai là chủ nhân của chiếc đồng hồ, chiếc ví và có thể thông qua nhiều phương pháp để thực hiện việc tìm và giao nhận lại tài sản bị mất cho chủ nhân của nó.
Tuy nhiên, anh Cường đã không liên lạc với chủ nhân, cũng không giao nộp những tài sản này cho quản lý Nhà hàng, hay bộ phận lễ tân, chăm sóc khách hàng để kịp thời thông báo đến cho người bị mất, mà lấy chiếc đồng hồ trong ví đi bán được số tiền 20 triệu động và chỉ trả lại người bị mất chiếc ví và cho rằng không có chiếc đồng hồ nào. Như vậy, mặc dù biết rõ tài sản là chiếc đồng hồ bị đánh rơi, bỏ quên không thuộc về quyền sở hữu của mình, nhưng anh Cường vẫn lấy, mang đi bán để lấy tiền thì hành vi của anh Cường được xác định là đang có hành vi chiếm giữ trái phép tài sản của người khác.
Đối với hành vi này, căn cứ theo quy định tại Điều 176 Bộ luật Hình sự 2015, được bổ sung bởi Điểm d Khoản 1 Điều 2 Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Bộ luật hình sự năm 2015, cụ thể:
Điều 176. Tội chiếm giữ trái phép tài sản
1, Người nào cố tình không trả lại cho chủ sở hữu, người quản lý hợp pháp hoặc không giao nộp cho cơ quan có trách nhiệm tài sản trị giá từ 10.000.000 đồng đến dưới 200.000.000 đồng, dưới 10.000.000 đồng nhưng tài sản là di vật, cổ vật hoặc vật có giá trị lịch sử, văn hóa bị giao nhầm hoặc do mình tìm được, bắt được, sau khi chủ sở hữu, người quản lý hợp pháp hoặc cơ quan có trách nhiệm yêu cầu được nhận lại tài sản đó theo quy định của pháp luật, thì bị phạt tiền từ 10.000.000 đồng đến 50.000.000 đồng, phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm hoặc phạt tù từ 03 tháng đến 02 năm.
2, Phạm tội chiếm giữ tài sản trị giá 200.000.000 đồng trở lên hoặc bảo vật quốc gia, thì bị phạt tù từ 01 năm đến 05 năm.
Căn cứ theo quy định trên thì đối với trường hợp bạn cung cấp, anh Cường đã có hành vi chiếm giữ trái phép tài sản của người khác.

